Lời vừa dứt, Giả Hủ đẩy một giá sách chất đầy thư tịch sang bên, một con mật đạo tối om không thấy ánh sáng tức thì hiện ra trước mắt.
Hắn ngoảnh đầu ra hiệu cho bà theo sau, rồi lập tức đi trước dẫn đường. Nhưng mới đi được nửa đoạn, Giả Hủ đã chợt dừng bước, khẽ ấn lên viên gạch xanh bên trái.
Giữa tiếng ầm vang khe khẽ, lại có thêm một con mật đạo hoàn toàn mới hiện ra.
Thái Đầu thấy cảnh ấy, khóe miệng bất giác co giật, trong lòng dâng lên cảm giác dở khóc dở cười...




